Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

Khủng Bố Cố Sự CHN - Bộ sự kiện thần bí đại học C (10)

Chúc Mừng Năm Mới !!!! <3 <3 <3
__________________

Khương Sở Sở là chị gái song sinh của Hạ Mạt? Nghĩ đến cô giới thiệu mình 31 tuổi, trong lòng Từ Dương cũng có chút hỏng mất, chẳng lẽ thật sự đúng như lời Bạch Nhạc Thiên trước mặt và Khương Sở Sở, y là em trai của cô hơn nữa đã chết mười năm trước?

Trước giờ cùng cậu một chỗ . . . . . .Thật là quỷ? Hơn nữa y vừa rồi vẫn luôn dõi theo?

Không kịp phân tích suy luận gì khác nữa, Từ Dương cứng ngắc xoay đầu sang, liền phát hiện Hạ Mạt đã lặng lẽ đứng ở cửa, vẫn duy trì tư thế đẩy cửa, chỉ là y ngày thường cực kỳ thích mặc áo lông màu đỏ nhưng giờ lại đổi thành màu đen, sát khí mười phần, đang đặt đấm tay lên nắm cửa, lẳng lặng nhìn Khương Sở Sở nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch quỷ khí âm u làm cho người ta cảm giác cực kỳ khủng bố, biểu cảm lại vô cùng lạnh lùng, chỉ thấy y nhìn trừng trừng Bạch Nhạc Thiên đối diện mỉm cười, mang theo vẻ mặt bình tĩnh tiến lên đi vài bước, tay kia lại mang theo một cây búa thô gỉ sét, trên búa đều là vệt máu màu đỏ đen loang lỗ, làm nổi bật thêm vẻ khủng bố của y.

Tại sao. . . . . Tại sao lại biến thành như vậy? Tại sao bên cạnh không ai là người bình thường?

Từ Dương không tự chủ được nhích lại gần tường, Hạ Mạt âm lãnh, khủng bố mang theo hơi thở ác nghiệt huyết tinh này cậu cho tới giờ cũng chưa từng gặp qua, cậu không nhịn được yếu ớt hỏi: “Hạ Hạ Hạ Mạt. . . . . .Là anh sao?”

Hạ Mạt không trả lời, giống như không phát hiện y ngồi xổm trước mặt Khương Sở Sở, lấy tay dính chút vết máu cô, cũng học bộ dáng của Bạch Nhạc Thiên ngửi ngửi mùi, sau khi mút ngón tay, âm lãnh cười nhìn về phía Khương Sở Sở nằm trên mặt đất đã nói không nên lời, nghiêng đầu rất vô tội nói: “Mùi vị không tệ nhỉ? Chị gái.”

Từ Dương có chút không dám tin, suy nghĩ hỗn loạn vô cùng, cậu từng kể cho Hạ Mạt hết thảy về Khương Sở Sở, mà vẻ mặt y lúc đó quả thật biểu hiện như không nhận ra người này, hóa ra họ thật sự có quan hệ! Nhưng tại sao Hạ Mạt lại nhàn nhã hỏi “mùi của máu”, đây tới cùng xảy ra chuyện gì?

“Thật là A Mạt à. . . . .” Khương Sở Sở nôn ra một bụm máu, đứt quãng rên rỉ, Hạ Mạt nghiêng đầu mỉm cười, đột ngột dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai giơ tay lên hung hăng dùng rìu hướng cổ Khương Sở Sở chém xuống.

Động tác cực mau, đợi đến khi Từ Dương kinh hô thành tiếng nhào tới ngăn cản đã không còn kịp rồi, đầu Khương Sở Sở đơn giản như bổ dưa chuột, thoáng cái đứt rời, khiến trên mặt Bạch Nhạc Thiên hiện lên vẻ quỷ dị, càng miễn bàn đến loại người nhát gan như Từ Dương, hét lên một tiếng, thiếu chút nữa té xỉu.

Chứng kiến cảnh tượng này, trong ánh mắt tà mị của Bạch Nhạc Thiên hiện lên đều là loại cảm tình ái mộ quỷ dị trên người thiếu nữ hoài xuân, không nhịn được vỗ tay vài cái, trong lời nói đều là cảm giác bị động tác vừa rồi của Hạ Mạt khuynh đảo: “Không tồi không tồi, không hổ là người Từ Dương thích, đủ ác đủ độc, tôi thích.”

Hạ Mạt đứng lên, nhún vai, không phản ứng Bạch Nhạc Thiên, mà liếc mắt nhìn thoáng qua Khương Sở Sở đầu thân chia lìa trên mặt đất, bất đắc dĩ oán hận: “Chị gái, đừng giả bộ nữa, nhanh đứng lên theo em đối phó thằng này đi.” Những lời này còn chưa nói hết, chỉ thấy thân thể không đầu của Khương Sở Sở vốn nằm phịch trên mặt đất cư nhiên kịch liệt giãy giụa lên, dường như người không có việc gì đứng dậy, đi từng bước về hướng đầu cô, thoáng cái đem đầu cô ôm vào ngực, giống như đội khăn trùm mà mang lên cổ, trái xoay phải vặn tựa hồ là đối vị bẻ vài cái, rốt cuộc “mang xong” đầu rồi, mới hướng Từ Dương đã hoa mắt cười: “Em dâu không phải sợ, chị đây sẽ không thương tổn em.”

Cảnh tượng kinh khủng như vậy trong phim cũng chưa từng gặp qua, trong phòng giải phẫu không lớn lắm này còn quanh quẩn tiếng ken két của Khương Sở Sở khi vừa rồi chắp ghép đầu.

Khương Sở Sở cũng đã sớm chết rồi? Cô cũng là quỷ sao? Từ Dương không biết lấy đâu ra sức lực, vụt một cái đứng dậy, không thể tin chỉ vào hai chị em, môi cũng có chút run rẩy, đứt quãng lắp bắp hỏi: “Anh anh anh các anh. . . . ..Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì. . . . . .Em. . . . . . .”

Bạch Nhạc Thiên bên kia đầy kinh ngạc, tuy nói vẫn không nhúc nhích nhìn họ, nhưng mày cau lại vô cùng chặt, hoàn toàn đoán không ra trong hồ lô Khương Sở Sở và Hạ Mạt tới cùng đang bán thuốc gì.

Nhưng đặt câu hỏi đầu tiên là Từ Dương, cậu lui về sau vài bước, chỉ vào họ, lần đầu tiên bộc phát: “Các người CMN rốt cuộc là thứ gì! Trả lời tôi! Trả lời tôi!” Thanh âm của cậu có chút khàn khàn, hoàn toàn khản cả giọng gào thét, Khương Sở Sở không được tao nhã lắm dùng ngón út ngoáy ngoáy lỗ tai, liếc mắt về phía Hạ Mạt, thành khẩn hỏi: “Em trai à, người vợ mà em tìm được này tâm địa quá mềm yếu, sống không lâu.”

Hạ Mạt nhìn Bạch Nhạc Thiên đối diện thần sắc tàn nhẫn có chút khó tin, khinh miệt cười: “Không điều tra rõ ràng đã muốn hại chúng ta, Bạch Nhạc Thiên ----- Không, Bạch Nhạc Thiên chân chính kỳ thật đã sớm chết, túi da này của Bạch Nhạc Thiên đều là ngươi từ trên người cậu ta lột xuống, ta vẫn là nói lại câu cũ kia, ngươi đến tột cùng là ai?”

Bạch Nhạc Thiên âm trầm cười vài tiếng, híp đôi mắt tàn nhẫn nhìn trừng trừng Hạ Mạt, lại nhìn Khương Sở Sở một chút, hỏi: “Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

“Không hỏi mấy con quỷ trong trường học một chút liền dám đột ngột ra tay, ta cũng thật sự rất bội phục ngươi.” Khương Sở Sở khinh miệt cười cười, đi tới bên cạnh Hạ Mạt, đôi mắt hai chị em đồng thời biến thành màu máu đỏ bừng, lộ ra vẻ mặt âm độc hung ác, cô còn nói: “Ta 10 năm trước chết trong phòng chứa đồ của học viện vũ đạo, đây chính là một vụ án lớn đó.”

Từ Dương kịp phản ứng đầu tiên, gian chứa đồ của học viện vũ đạo, đó không phải là nơi Trương Liên chết sao? Nghĩ đến tiếng cười càn rỡ ngày đó, cô gái tóc dài mảnh, cùng với bàn tay tái nhợt khô héo, chẳng lẽ hết thảy việc này đều là Khương Sở Sở làm? Giáo viên gì gì đó hết thảy đều là âm mưu?

Nghĩ đến khi Khương Sở Sở vẻ mặt sáng sủa nói mình đảm nhận giáo viên gì đó, lại nhớ đến khi Hạ Mạt chân thành nói mình là học sinh khoa Trung văn dạ dày Từ Dương giống như bị lộn ngược muốn nôn mửa, hai quỷ lừa đảo này! Nhưng Khương Sở Sở tại sao phải gạt cậu? Tại sao muốn tiếp xúc với cậu? Hơn nữa còn nói câu cái gì mà tôi là giáo viên thú y, em trai tôi mười năm trước đã qua đời?

Tại sao hai chị em phải phí nhiều công sức vậy để lừa cậu?

Hạ Mạt không nhìn Từ Dương, mà vẫn nhìn Bạch Nhạc Thiên, mỉm cười, hiện ra má lúm đồng tiền nhợt nhạt: “Về phần ta, cuối cùng tra ra chị gái cư nhiên là bị một giáo sư cầm thú của viện y học giết, ta đương nhiên phải giết hắn rồi. . . . . .Ngươi hiểu chưa?” Trong lúc này, Bạch Nhạc Thiên tức giận con ngươi đều lồi ra, từ góc độ của Từ Dương nhìn thấy quả thực dữ tợn.

Hạ Mạt hơi nhíu mày, con quỷ này bị chị em họ lừa gạt xong rõ ràng tức giận, y hơi nhìn thoáng về phía sau, liền nhìn thấy Từ Dương đứng ở góc tường, trên mặt hiện lên vẻ mặt phức tạp xen lẫn thất vọng, thống hận, ủy khuất, khổ sở và khiếp sợ, nhìn đến chính y cũng cảm thấy đau lòng, song vẫn dựa theo kế hoạch ban đầu, Hạ Mạt xoay người lại một tay kéo áo Từ Dương, dùng sức một cái, thoáng ném cậu ra ngoài cửa sổ.

Biến hóa này khiến Bạch Nhạc Thiên và bản thân Từ Dương cũng bất ngờ, Từ Dương mới đầu không hề phòng bị, mãi đến khi bị Hạ Mạt ném ra ngoài cửa sổ mới từ giữa không trung giãy giụa, rất nhanh, cậu liền lấy lại cân bằng, sau khi ở không trung liên tiếp quay cuồng, cậu vững vàng đứng trên mặt đất, lại vội vã ngẩng đầu nhìn, trường học vốn phải là hoàng hôn cũng biến thành buổi tối, tòa nhà giảng dạy nhìn từ bề ngoài cũng đã biến thành bộ dáng xây mới hiện tại. . . . . .Chẳng lẽ mình đã về tới hiện thực?

Từ Dương nhìn kiến trúc hiện đại cao lớn hùng vĩ kia, cảm giác hốc mắt mình đã ươn ướt, nghĩ đến đã biết sao một năm kinh tâm động phách vừa qua rất có khả năng đều là chị em quỷ này chọc thân, nhưng mà. . . . . .Cậu vẫn thích Hạ Mạt, mặc kệ y là gì, cậu vẫn thích.

Từ Dương đột ngột ngẩng đầu, nhìn về phía tòa nhà giảng dạy, lúc này bên trong tòa nhà cơ hồ không có ngọn đèn nào, chỉ có lác đác mấy cửa sổ lộ ra chút tinh quang, vừa rồi có chút kinh hồn chưa định, chẳng lẽ . . . . . .Hạ Mạt là vì cứu mình mới ném mình ra cửa sổ trở về hiện thực? Nhưng hai chị em họ. . . . . Từ Dương cắn cắn môi, hung hăng giậm chân, lại xông trở về tòa nhà viện y học.

Bên này Bạch Nhạc Thiên vừa thấy tình thế không đúng, lập tức cười lạnh một tiếng, xuyên tường mà đi, Khương Sở Sở và Hạ Mạt nào chịu để hắn đi, cũng xuyên tường đuổi theo, vậy mà vừa xuyên qua tường, đi tới phòng đựng xác vừa rồi họ đi qua, liền phát hiện bốn bức tường của phòng cư nhiên nhảy ra rất nhiều bóng đen, tập trung nhìn vào, một đám giống như thây khô đốt trụi, mặt mày dữ tợn vô cùng, ngờ ngợ có thể phân biệt được trước khi chết từng giãy giụa, toàn thân gầy teo nho nhỏ, cháy như củi khô vậy, da màu cháy sém, quái dị bò tới.

Những quỷ quái này hẳn là ba mươi người Hạ Mạt lúc ấy chết cháy, song nghĩ đến chị Khương Sở Sở vẫn vì bị giáo sư viện y học vô tình cưỡng gian rồi giết chết, khiến người trong nhà nháy mắt sụp đổ, cha bỏ đi Mỹ không trở về nữa, mẹ suy sụp vào bệnh viện, y mới nổi lên sát ý. Những người này. . . . . Coi như y cho đi chôn cùng chị gái y đi! Hạ Mạt tùy ý vung rìu một chút, cong môi cười, làm quỷ nhiều năm như vậy, y đã sớm mất quan niệm đạo đức, tất cả những người này đều đáng chết! Nhìn những quỷ hồn trước mắt này đã bị biến thành xác khô, lạnh băng nhướng mày nói: “Ta có thể giết các ngươi một lần, thì có thể giết các ngươi lần nữa, cút ngay cho ông.”

Những lời này thanh âm nói tuy thấp, nhưng cực kỳ ác nghiệt, tất cả quỷ hồn có chút khựng lại, tựa hồ cũng kiêng kỵ khi còn sống bị Hạ Mạt giết chết, đều nhường ra một con đường, Hạ Mạt và Khương Sở Sở đồng thời dữ tợn cười, chậm rãi xuyên qua những cái bóng này.

Vừa ra khỏi cửa, hai người liền nhìn thấy Từ Dương cắm đầu chạy tới, nhìn thấy Hạ Mạt liền hai mắt đẫm lệ rống lên: “Hạ Mạt anh cái tên khốn này, làm em sợ muốn chết!” Nói rồi muốn đánh tới, vậy mà Hạ Mạt ngay cả nhìn cũng không nhìn, phất tay một búa chém lên bụng Từ Dương.

Đây. . . . . .Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Lượng lớn máu chảy ra, “Em là Từ Dương mà. . . . . . .” Từ Dương kinh ngạc nhìn Hạ Mạt, che bụng, vô lực quỵ gối trên mặt đất, vẻ mặt khiếp sợ, không thể tin nức nở nói: “. . . . . .Em . . . . . . Là. . . . . . Từ Dương. . . . . . . Mà. . . .  . . Hạ Mạt . . . . . . Anh không thích . . . . . . Em . . . . . .Sao?”

Hạ Mạt mỉm cười, ngồi xổm trên mặt đất, vỗ nhẹ mặt Từ Dương: “Đúng vậy, ta biết là ngươi mà, cho nên mới phải giết ngươi nha.” Từ Dương có chút khó tin, hắn trừng mắt, vẻ mặt hoảng sợ, tựa hồ không thể tin được lời y: “Nhưng mà. . . . . .Em luôn . . . . . .Thích anh mà. . . . . .Van cầu anh, đừng giết em . . . . . .”

“Từ Dương sớm đã chết rồi.”

Hạ Mạt mặt không chút thay đổi, không chút cảm động nhìn Từ Dương đau khổ cầu khẩn y, tiếp tục lãnh khốc nói: “Từ Dương sớm đã nhảy giếng mà chết, cậu ấy hiện giờ đều giống chúng ta, đều là quỷ. . . . . .Chỉ có điều. . . . . . .” Nói rồi, y lại nâng cánh tay lên, hung hăng cho Từ Dương một búa, “Chỉ có điều cậu ấy không biết mình đã chết, về phần ngươi. . . . . . Chẳng qua là ác linh hóa thành khi Từ Dương chết mà thôi.”

Từ Dương nằm trên mặt đất nghe câu này tuy cả người đau đớn khó nhịn, nhưng hắn vẫn hơi hé mắt, dừng lại trong chốc lát tiếp tục cầu khẩn: “Hạ Mạt, em thật là Từ Dương, em có thể nói cho anh biết từng chuyện chúng ta từng trải qua, em thật là Từ Dương. . . . .  .”

Hạ Mạt lắc lắc đầu, lại hung tàn cho hắn một nhát búa, mới hơi thở phì phò thấp giọng nỉ non: “Trên người Từ Dương chân chính hẳn là một làn hương khí, đó là thi hương.”

Ác linh trước mắt này kế thừa tất cả oán niệm của Từ Dương. Hận Trương Liên, hận Mạnh Hạo Nhiên bỏ đá xuống giếng, hận Bạch Nhạc Thiên khoanh tay đứng nhìn và quan trọng nhất ------ Là hận chính mình yếu đuối, tất cả đều hấp thu trong thân thể ác linh này, cũng may Mạnh Hạo Nhiên trong nhà xảy ra chuyện mới tránh thoát một kiếp, nói cách khác, hắn cũng sẽ giống Bạch Nhạc Thiên, chết thảm trong tay ác linh Từ Dương. Mà ngày đó người hỏi Bạch Nhạc Thiên phòng học giải phẫu ở đâu, chính là ác linh bản tôn Từ Dương.

Ác linh sau khi giữa ban ngày ban mặt sát hại Bạch Nhạc Thiên, lúc này mới ở phía sau khoác tấm da Bạch Nhạc Thiên ác mồm ác miệng với mọi người, bởi vì đây vốn là oán hận trong Từ Dương.

“Ta làm quỷ nhiều năm, cũng từng gặp qua loại quỷ thân hồn chia lìa này, Từ Dương mặc dù không biết mình đã chết, nhưng ngươi lại biết cậu ấy đã chết, ta biết hai người là cùng một người, ngươi có thể nhìn thấy tất cả mọi chuyện Từ Dương kia phát sinh, nghe thấy lời cậu ấy nói với mọi người, cảm giác hết thảy những gì cậu ấy làm, nhưng Từ Dương này lại không biết sự tồn tại của ngươi. . . . . . Do đó ta cùng chị bố trí một vở kịch, cho ngươi tưởng rằng Khương Sở Sở là chị gái còn sống của ta, ở trong tòa nhà giảng dạy viện y học, ngươi thật sự không cảm thấy khác thường sao? Một cô gái ở trong tòa nhà giảng dạy trống không, ngươi cũng không hoài nghi, Từ Dương, ta chỉ có thể nói, người như ngươi, quá mức kiêu ngạo quá mức tự mãn, một sơ suất nho nhỏ như vậy, ngươi cũng không bắt được.” Nói rồi, y tiếc hận lắc đầu, “Hơn nữa ngươi chỉ vì cái lợi trước mắt quá mức, vốn nguyện vọng của ngươi chẳng qua là muốn vạch trần diện mạo đích thực của ta với Từ Dương, nhưng không làm đủ bài bản, ngươi hẳn phải điều tra rõ ràng chị ta là học sinh học viện vũ đạo từ 10 năm trước đã bị người sát hại, ngươi cũng phải điều tra rõ ràng hiện giờ viện y học căn bản không có một giáo viên tên Khương Sở Sở, kỳ thật ngươi vốn có thể đưa chúng ta vào lưới, hiện giờ lại. . . . . .”

Hạ Mạt tinh nghịch cười một tiếng, lộ ra má lúm đồng tiền nhợt nhạt, nghịch ngợm nháy mắt mấy cái, trong miệng lại nói ra những lời lạnh lẽo đến không thể lạnh lẽo hơn nữa: “Sà dô na ra (sayonara là tạm biệt đó :D), người kia của tôi. . . . . . Từ Dương.”

Từ Dương lúc chưa tìm được Hạ Mạt, liền cảm thấy trong thân thể mình bỗng dưng thoát ra một cỗ hàn khí, tựa hồ có thứ gì đó từ trong thân thể bay ra, cậu thoáng cái dừng bước, bỗng dưng cảm thấy mình hình như đã quên rất nhiều thứ, cậu có chút nghi hoặc suy nghĩ một chút, tại sao mình chạy ở đây? Muốn làm gì? Đi đâu?

Đang đứng tại chỗ sững sờ, thì Hạ Mạt liền đi theo Khương Sở Sở đồng loạt xuất hiện, nhìn thấy Từ Dương ngơ ngác đứng tại chỗ, kinh ngạc hỏi: “Sao em ở đây?”

Đúng vậy, tại sao tôi lại ở đây? Tôi tới đây làm gì? Thật là kỳ quái mà, Từ Dương gãi đầu, vò đầu bứt tai nhe răng nhếch miệng: “Đúng vậy, tại sao em lại ở đây? . . . . . .”

“Đến đến đến, bảo bối, anh giới thiệu với em chút, đây là chị gái sinh đôi của anh Khương Sở Sở, chị ấy theo mẹ của anh tỉnh rồi. . . . .” Hạ Mạt nhìn thấy bộ dáng ngượng ngùng của Từ Dương cười thầm, vội vàng ôm chầm lấy cậu, chủ đề vừa chuyển giới thiệu Khương Sở Sở: “Chị, đây là vợ em Từ Dương, hai người phải chung sống hòa bình nha. . . . .”

+++

Từ Dương trong khoảng thời gian này cảm giác mình và Hạ Mạt cùng chị gái y có chút quái.

1. Cậu vĩnh viễn cũng không ra khỏi cửa trường được, chỉ cần ra khỏi cửa trường liền tự động trở lại trường học, kỳ quái.

2. Điện thoại gọi về nhà vĩnh viễn trạng thái đường dây bận, kỳ quái.

3. Nghỉ đông và nghỉ hè cậu không thể về nhà, kỳ quái.

4. Hai người thường xuyên nắm tay nhau đi trong sân trường, cũng không ai nhìn ngó họ, kỳ quái.

5. Có một lần sau khi hai người tình cảm mãnh liệt, Hạ Mạt khi phun tinh xung lượng cực lớn cư nhiên bắn cậu văng lên tường, kỳ quái. (@.@)

6. Cậu từng nhìn thấy Khương Sở Sở sợ nóng, đem đầu mình hái xuống xong ném vào trong chậu nước giặt rồi lại cài lên, kỳ quái.

7. Mẹ của Hạ Mạt từng ám chỉ cậu rất tốt, cổ vũ hai người vĩnh viễn, mãi mãi, cùng một chỗ, trưởng bối không nên chuộng gay vậy chứ? Kỳ quái.

8. Cậu có thể nhìn thấy thiệt nhiều người trang phục không chính thống hình thù kỳ quái như quỷ, hơn nửa đêm xuất hiện trong sân trường, tựa hồ vạn người đi đường này đã công chiếm đại học C, kỳ quái.

9. Kỳ quái nhất chính là. . . . . . . .Sao dường cậu dường như cảm thấy mình sớm đã chết rồi?

Từ Dương nghĩ tới đây, bỗng dưng cảm thấy thân thể mềm nhũn, gục trên mặt đất.

    Khủng Bố Cố Sự CHN - Bộ sự kiện thần bí đại học C (9)



    May mắn, nữ quỷ không mặt không làm khó dễ, chỉ nhìn cậu trừng trừng, một lát sau, mới chậm rãi xoay đầu đi, lại đưa lưng về phía họ, đứng trong góc nhỏ, Từ Dương cảm giác quần áo mình đã bị mồ hôi lạnh toàn thân thấm ướt, cậu một bên cảnh giác nhìn nữ quỷ đứng ở góc tường vừa đổi một tư thế thoải mái ôm chặc Khương Sở Sở hơn.

    Loại giằng co trong im lặng này thực sự quá mức quỷ dị, Từ Dương dùng sức bấm nhân trung Khương Sở Sở, cô cũng chẳng có chút dấu hiệu tỉnh dậy nào, chưa tới mười giây, chỉ nghe “đinh” một tiếng, cửa thang máy từ từ mở ra.

    Từ Dương không chút suy nghĩ sau khi lảo đảo hai bước kéo Khương Sở Sở rời khỏi thang máy, nữ quỷ không mặt kia như trước đứng tại chỗ, không hề động đậy, đợi đến khi cánh cửa thang máy từ từ đóng lại nữ quỷ kia biến mất khỏi tầm mắt, cậu lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, cảm giác vừa rồi khoảng cách tiếp xúc cùng quỷ gần như vậy mà.

    Thang máy dừng ở tầng 6 ngầm này, định dạng kiến trúc và kiểu dáng hoàn toàn không giống với định dạng kiến trúc trên tầng trệt, khuynh hướng kiến trúc cổ, ngoài cửa sổ ánh nắng rực rỡ mà ấm áp, xuyên qua cửa sổ hình thoi bằng gỗ chữ thập loang lỗ chiếu vào, trên vách tường treo ảnh Florence Nightingale, nữ tu sĩ Teresa, mép khung ảnh bị mài mòn vô cùng nghiêm trọng, giấy tường phiếm vàng bị bong tróc, lộ ra vách tường màu xám phiếm cũ, song duy nhất không hài hòa chính là. . . . . . Trên vách tường có thêm vài dấu tay máu, có khi là từ cuối hành lang kéo dài tới đây, khiến người ta cảm thấy rùng mình.

    Khương Sở Sở rất nặng . . . . . Từ Dương cật lực kéo cô đến góc tường, lấy điện thoại di động ra vừa nhìn vẫn không có tín hiệu, lại bấm lên nhân trung của cô, tựa hồ qua hồi lâu, cô mới chớp chớp hàng mi so với Hạ Mạt còn dài hơn, yết ớt dần tỉnh. Từ Dương thở phào nhẹ nhỏm giống như trút được gánh nặng đặt mông ngồi dưới đất, lấy tay lau mồ hôi trên trán: “Cô Khương, cô rốt cuộc tỉnh rồi.”

    Khương Sở Sở khi tỉnh lại vẫn run lẩy bẩy, nhìn thấy người trước mắt là Từ Dương thở dài một hơi, nhưng lập tức cảnh giác, thoáng cái đứng lên dán trên tường, hoảng sợ nhìn bốn phía, thất thanh hét ầm lên: “Không đúng! Đây là đâu! A! Cứu mạng a!”

    “Cô giáo Khương! Tỉnh táo lại chút!” Từ Dương mặc dù bản thân cũng không rõ ràng lắm, nhưng cậu vẫn thoáng cái đứng dậy đè lại hai vai Khương Sở Sở đang hoảng loạn, cố gắng làm cho cô bình tĩnh lại, “Cô giáo Khương hiện tại cô hoảng loạn cũng vô dụng. . . . . .Hãy thở sâu. . . . .. Chúng ta chẳng qua đã đụng phải quỷ. . . . . .Không sao đâu. . . . . . .Thở sâu. . . . . .. Hít. . . . . . .Hà. . . . . . .Đúng. . . . . .Chúng ta nhất định phải tin tưởng bản thân trong sạch, ai cũng không thương tổn được ta. . . . . . .”

    Lời Từ Dương nói tựa hồ rất có hiệu quả, chậm rãi, Khương Sở Sở từ trong trạng thái suy sụp điều chỉnh lại, cô hít thở thật sâu, đem nước mắt chực tràn ra nghẹn trở về, liều mạng gật đầu: “Tôi biết tôi biết, tôi nghe lời cậu.” Nói rồi, cô trừng đôi mắt to, lại nhìn thoáng qua hoàn cảnh bốn phía, lại lần nữa khẩn trương: “Từ Dương, cậu biết đây là đâu không?”

    Từ Dương lắc đầu, vừa rồi trong thang máy đột nhiên ma quỷ lộng hành khiến trái tim từng trải qua khảo nghiệm này của cậu thiếu chút nữa chịu không nổi khảo nghiệm, hiện giờ mình đang ở chỗ nào đây, chỉ cần có thể còn sống ra ngoài cậu với cậu cái gì cũng không sao cả, cậu giả vờ vô cùng thoải mái nói: “Em vừa rồi nhìn thấy thang máy hiển thị tầng -6, hiện giờ chúng ta ở tầng 6 ngay dưới lòng đất thì phải?”

    Khương Sở Sở vẻ mặt ngưng trọng hẳn lên, cô lắc đầu chỉ chỉ ánh mặt trời ngoài cửa sổ, nở nụ cười: “Cậu cho rằng tầng 6 dưới lòng đất còn có thể nhìn thấy mặt trời sao?” . . . . . . Cái gì! Từ Dương lại càng hoảng sợ, vừa rồi tại sao mình không chú ý chi tiết này? ! Tim cậu đột ngột nhảy dựng, vậy, họ đến tột cùng đang ở đâu?

    “Cô giáo Khương. . . . .Chúng ta. . . . . .Đến tột cùng đang ở đâu?” Từ Dương gật gật đầu, cậu mặc dù không sợ hãi lắm nhưng chung quy cảm thấy cáu kỉnh dị thường, tựa hồ cậu vĩnh viễn cũng thoát không khỏi loại chuyện gặp quỷ này, quỷ trong đại học C nhiều lắm, cứ thuận theo tự nhiên thôi, mà sắc mặt Khương Sở Sở lại trắng bệch, tựa hồ nhớ ra gì đó sợ hãi đến toàn thân run rẩy, qua hồi lâu mới nuốt nước miếng đứt quãng nói: “Đây là viện y học cũ.”

    Hửm? Từ Dương có chút nghi hoặc, cậu từng nghe nói qua nguyên lai viện y học kia là bị một trận hỏa hoạn đốt thành gạch vụn, trường học không còn cách nào chỉ có thể bỏ một khoản tiền lớn từ trên đống phế tích xây dựng lại một tòa nhà giảng dạy mới, nói thế. . . . . .Viện y học cũ này hiện giờ căn bản không có khả năng tồn tại . . . . . . Nhưng bọn họ hiện giờ cư nhiên ngay tại địa phương không tồn tại này!

    Hết thảy những việc này tựa hồ cũng là một cái bẫy thật to.

    Khương Sở Sở nhìn khuôn mặt Từ Dương có chút trắng bệch, hơi thở dài, tiếp tục thấp giọng nói: “Đó cũng là nơi em trai tôi qua đời.” Từ Dương âm thầm le lưỡi, em trai của cô đã chết, có phải cũng bị liệt vào tám đại sự kiện thần quái đại học C không ha? Hơn nữa không chừng sẽ lập tức xuất hiện bên trong cửa, nhưng cậu vẫn biểu hiện cực kỳ trầm thống mà than thở: “Xin nén bi thương thuận theo thay đổi.”

    Mặc dù biết Khương Sở Sở chìm đắm trong ký ức có chút rút ra không được, nhưng Từ Dương vẫn quyết định kéo cô ra từ trong bi thống: “Cô giáo Khương, bây giờ nhiệm vụ cấp bách, chính là ta phải trở về, sự tình này chúng ta lát nữa hãy tưởng niệm được không?” Khương Sở Sở gượng gạo cười, có chút thất hồn lạc phách, ánh mắt hướng về phía cuối hành lang xa xa, lắc đầu, trong miệng rất nhanh lẩm bẩm một câu, lắc đầu: “Cậu về trước đi, tôi cần phải đến phòng học giải phẫu xem thử.” Nói rồi cư nhiên đi về phía trước.

    Thình lình, bên trong hành lang phát ra một tiếng ầm vang thật lớn, Khương Sở Sở bị dọa lui về phía sau hai bước, Từ Dương tập trung nhìn vào, rốt cuộc đầu kia hành lang cũng chạy tới một người, người nọ ôm bụng thất tha thất thểu chạy, chạy tới gần Từ Dương mới phát hiện người này toàn thân đều là máu, chải tóc chia ba bảy lưu hành mười năm trước, mặc một bộ áo khoác màu vàng kỳ dị quá khổ cùng một quần jean màu lam nhạt, nhìn thấy hai người liền liều mạng gào lên: “Hắn điên rồi hắn điên rồi! Chạy mau chạy mau! . . . . .” Vừa nói xong câu đó, chỉ nghe “phốc” một tiếng, bụng người nọ cư nhiên nổ tung từ bên trong bắn tung tóe lên mặt Khương Sở Sở đứng ở đầu lại văng lên vách tường phía sau, cuối cùng không động đậy nữa.

    Đây đây đây. . . . . . .Đây là cái gì hả! Hai người sững sờ nhìn thi thể trên mặt đất, chẳng được bao lâu, một chùm giòi bọ màu trắng dày đặc cư nhiên từ bên trong đống phèo đứt từng khúc ngoài ổ bụng này bò ra, lủi tới lủi lui giữa đám nội tạng và máu thịt vỡ nát, cảnh tượng cực kỳ buồn nôn. Khương Sở Sở bình tĩnh lau mặt như không có chuyện gì, ngược lại Từ Dương hộc một tiếng phun ra.

    “Đây là Vương Tranh. . . . . .Tôi quen. . . . . .” Khương Sở Sở nhìn thi thể trên mặt đất, bình tĩnh như giới thiệu với những người khác bình thường, lại ngẩng đầu nhìn cánh cửa vừa rồi Vương Tranh lao ra, nhấc chân tiến đến. “Này! Cô giáo Khương, cô làm gì vậy hả!” Từ Dương vừa định ngăn cản cô, một tay túm lấy cô: “Sư phụ cô hãy nghe tôi nói, nơi này quỷ quái quấy phá, vẫn nên bảo vệ tính mạng thôi!” Cậu có chút sốt ruột, nói hơi lắp bắp, nhưng Khương Sở Sở lại thoáng cái bật cười, chậm rãi lắc đầu: “Cậu trở về đi, tôi muốn gặp em trai tôi.”

    Cái gì? Từ Dương hơi trợn mắt đứng nhìn, vừa muốn nói gì đó, lại bị Khương Sở Sở thoáng cái cắt đứt.

    “Đây chính là nơi táng thân của em trai tôi.” Khương Sở Sở nhìn thẳng vào mắt cậu, từng câu từng chữ âm vang hữu lực nói: “Em ấy ngay tại chỗ này đã giết năm bạn học hai giáo viên của em ấy hơn nữa châm lửa tự thiêu cuối cùng đã chết 32 mạng người.” Nói rồi, cô thở dài một hơi, không nhìn con ngươi Từ Dương thiếu chút nữa lồi ra.

    Này. . . . . .Từ Dương cũng chẳng biết nói gì cho tốt, 32 người, thế này cũng quá. . . . . .Tàn nhẫn, xem ra Khương Sở Sở là muốn gặp lại em trai cuồng sát của cô một lần, Từ Dương vốn định trở lại thang máy hoặc đi thang bộ nhưng nhìn thấy Khương Sở Sở vẫn muốn đi về phía trước thì do dự chốc lát, dậm chân một cái, bước nhanh đuổi kịp cô. Thật là, cậu vẫn không tài nào trơ mắt để người quen biết gặp nguy hiểm.

    Khương Sở Sở biến hóa quá đột ngột, mới đầu nhìn thấy nữ quỷ còn ngất xỉu, hiện giờ cư nhiên dũng mãnh xông lên trước vậy, cô nhìn thấy Từ Dương đi theo, lại dừng bước lắc đầu: “Tôi chẳng qua muốn gặp lại em trai, cậu không cần thiết phải đi theo.”

    Từ Dương mặc dù đã sớm muốn quay về, nhưng giờ phút này để Khương Sở Sở một phụ nữ chân yếu tay mềm đi vào chỗ chết, cũng thực không tốt, cho nên cũng không nói gì, mà lẳng lặng theo sát cô, Khương Sở Sở quay đầu lại dùng ánh mắt cảm kích cười.

    Trên cánh cửa người vừa rồi lao ra viết bốn chữ to “Phòng học giải phẫu”, Khương Sở Sở hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí đẩy cửa, hiện ra trước mặt họ, đúng là phòng đựng xác của viện y học.

    Phòng đựng xác của viện y học cùng nhà tắm công cộng nam không sai biệt lắm, phả vào mặt là một cỗ mùi hóa học nồng nặc, nhiệt độ rất thấp, trung tâm phòng xây một hồ rất sâu, dùng gạch men cỡ 30-30 màu xanh trắng trải nền, phía trên nổi bập bềnh rất nhiều thi thể trần trụi trắng bóng, những thi thể này nam có nữ có hoặc sấp hoặc ngửa, khắp nơi trên người đều là dấu cắt chỉnh tề, còn có dấu vết bị chỉ thô khâu lại còn chưa cắt chỉ. Nhưng trên mặt đất đều là vết máu, đổ rất nhiều, hẳn là do người tên Vương Tranh vừa rồi lưu lại.

    Hết thảy những thứ này đều là ảo giác, Từ Dương lờ mắt không nhìn tới vết máu trên mặt đất, mà hết sức chuyên chú đánh giá thi thể nổi lên trong hồ.

    Đây chính là thi thể dùng trong giờ dạy giải phẫu của viện y học, Từ Dương lấy tay phủi phủi, cảm giác cỗ mùi hóa học nồng nặc nọ vẫn tản ra không ngớt, hiện giờ cùng mùi trên người vị gặp phải trong thang máy phát ra giống nhau như đúc, chẳng lẽ vừa rồi là . . . . . .Một người trong họ?

    “Đúng, những mùi này là do phoóc môn.” Khương Sở Sở mặt trắng bệch, thần sắc bình thường nhìn những thi thể bên trong hồ: “Cùng mới nãy giống nhau như đúc.” Nói rồi, cô ta thái độ khác thường, cư nhiên không nhìn thi thể tàn khốc này, mà là đi thẳng tới trước cửa đối diện phòng đựng xác, run run rẩy rẩy đẩy cửa ra.

    Bên trong là một phòng học giải phẫu cỡ nhỏ, nhưng trên tường vết máu bắn tung tóe, tùy chỗ có thể thấy được thịt nát cùng những đoạn tay chân đứt rời, trên bàn thí nghiệm nằm mấy người, tựa hồ cũng vừa tắt thở, một đám mở to con mắt oán hận, chết không nhắm mắt. Một người đang mặc áo khoác trắng cả người tắm máu ngồi xổm góc tường, Khương Sở Sở sau khi vào cửa gào khóc một tiếng, lập tức bước nhanh vài bước, chân mềm nhũn một cái lảo đảo quỳ gối trước mặt người nọ, hai tay nắm chặt quần áo người nọ, dồn sức lắc lư: “A Mạt A Mạt!”

    Từ Dương đi theo sau cô vào cửa nhìn thấy cảnh tượng hung tàn máu me bực này thổn thức không thôi, ai ya, người này thật là sát nhân cuồng, cả căn phòng đều là máu. . . . . Điều này cũng . . . . . .chữ “quá” còn chưa nói ra khỏi miệng, cậu lại sững sờ tại chỗ, bởi vì cậu phát hiện người ngồi xổm trong góc tường kia chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt cậu không thể nào quen thuộc hơn được nữa.

    Đây là khuôn mặt của Hạ Mạt, tuyệt đối là mặt của Hạ Mạt.

    Mắt hoa đào giống nhau, lông mi giống nhau, miệng giống nhau, chắc chắn là y, Hạ Mạt.

    Trái tim Từ Dương giống như trật một nhịp, cậu chỉ có thể cứng đờ đứng tại chỗ, nhìn người nọ khoảnh khắc vừa thấy Khương Sở Sở thất thanh đau đớn: “Chị ơi làm sao bây giờ em giết người rồi!”

    Cả giọng nói cũng giống nhau, thậm chí thanh âm mang theo nức nở cũng có chút cùng loại với tiếng hừ khi Từ Dương lấy tay làm cho Hạ Mạt cao trào. . . . . .Thế giới này, làm sao có được hai người giống nhau như đúc. . . . . . .?

    Từ Dương thụt lùi vài bước, đúng, Khương Sở Sở và Hạ Mạt đều có một đôi mắt hoa đào, đồng tử của họ đều là màu hổ phách cực kỳ thuần túy, hai người tất cả chỉ có con ngươi mắt trái tựa hồ đều có chút huyết ban, họ cũng đều giới thiệu là vì lúc sinh ra y tá sai sót nho nhỏ, hơn nữa hai người cười rộ lên còn có một lúm đồng tiền nhỏ nhàn nhạt, họ thật là chị em?

    “Em trai tôi đã qua đời rất nhiều năm rồi . . . . . .”

    “Đã sát hại năm bạn học hai giáo viên hơn nữa châm lửa tự thiêu . . . . . . .”

    “Chị ơi làm sao bây giờ em giết người rồi?”

    Chẳng lẽ bản thân mấy tháng qua. . . . . .Luôn sống cùng quỷ? Không . . . . .Không có khả năng. . . . . .Y không phải quỷ, Từ Dương không thể tin, có chút thất thần sa sút tựa trên bức tường máu, tâm tư dị thường, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra . . . . . . .Đây . . . . . . Cậu không ngừng nhìn Hạ Mạt kia từ trên xuống, hy vọng có thể từ đó tìm ra điểm bất đồng. Khương Sở Sở khóc, nhưng cô khóc có thể là vì được một lần nữa nhìn thấy A Mạt của cô, người mặt mũi giống hệt Hạ Mạt kia cũng vẫn khóc: “Chị ơi, sao chị lại tới đây?”

    Khương Sở Sở cũng thất thanh khóc rống, nhưng cái gì cũng không nói, chỉ không ngừng kêu tên y: “A Mạt A Mạt A Mạt. . . . . . . .” Hạ Mạt bên kia lau nước mắt, Từ Dương mắt sắc phát hiện trên mu bàn tay y không còn vết sẹo màu nâu vàng, vậy mà Hạ Mạt vốn đang vô tội chợt lóe qua tinh quang, tay phải đột nhiên duỗi ra, thẳng tắp móc vào khoang bụng của Khương Sở Sở.

    “Thật sự là đàn bà vướng víu.” Hạ Mạt nhếch miệng cười, hiện ra má lúm đồng tiền nhợt nhạt, như vậy xem ra đúng thật là tàn nhẫn, nhưng khiến Từ Dương cảm thấy ngoài ý muốn chính là, mặt Hạ Mạt này cư nhiên giống như kem hòa tan, chỉ chốc lát liền tổ hợp thành công, cuối cùng biến thành Bạch Nhạc Thiên.

    Bạch Nhạc Thiên . . . . . .Thế này. . . . . .Tại sao . . . . . Là cậu ta? Từ Dương kinh ngạc đặt mông ngồi trên đất, không thể tin nhìn Khương Sở Sở mềm nhũn như búp bê ngã trên mặt đất.

    Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

    Bạch Nhạc Thiên rút cánh tay về, cong khóe miệng cười, vươn đầu lưỡi liếm ngón tay dính đầy huyết dịch, khóe mắt hàm chứa nụ cười nhìn chăm chằm Từ Dương đến cả người run rẩy, âm ngoan cười: “Biết bộ dạng đích thật của Hạ Mạt rồi, cậu có gì muốn nói không?” Nói rồi, ánh mắt của hắn lại nhìn về phía sau Từ Dương: “Hạ Mạt, ngươi thật đúng là lãnh huyết, cô ta chính là chị gái song sinh của ngươi đấy.”

    Khủng Bố Cố Sự CHN - Bộ sự kiện thần bí đại học C (8)



    Cậu có thể nghe tiếng chim nhỏ hót ngoài cửa sổ, cậu có thể phát hiện trong ổ chăn ấm áp chân Hạ Mạt cùng chân cậu đang quấn lấy nhau, loại cảm giác này, thật sự quá hạnh phúc.

    Giống như ngủ một giấc ngon lành, khoảnh khắc mở mắt, liền nhìn thấy Hạ Mạt nằm một bên chống tay lên má, dùng đôi mắt hắc bạch phân minh ôn nhu nhìn chăm chú mình, thực khiến trong lòng Từ Dương cảm thấy vô cùng ấm áp, “Chào buổi sáng.” Y cong khóe miệng vẽ ra nụ cười thật to, khẽ ngẩng đầu, dịu dàng hôn Hạ Mạt một cái.

    “Chào buổi sáng.” Hạ Mạt mặt mày loan loan, khóe miệng thỏa mãn mỉm cười, vô cùng săn sóc vuốt ve phần eo cậu, mềm nhẹ xoa bóp chỗ hôm qua chịu nhiều lực nhất, ân cần thấp giọng hỏi: “Đau không? Hôm qua anh không làm quá phận chứ?”

    Từ Dương nghe đến đó không tự chủ được mặt đỏ chót, trong phút chốc nhớ tới đêm qua cậu điên cuồng thế nào ---- Mình gắt gao dùng hai chân kẹp lấy vòng eo tinh tế mạnh mẽ của Hạ Mạt không cho y rời đi thế nào, trong yết hầu mình lại phát ra tiếng cầu xin tha thứ khiến cậu xấu hổ không thôi, cùng với Hạ Mạt dùng đầu lưỡi trơn ẩm nóng cháy liếm hết toàn thân cậu, cậu bất đắc dĩ chỉ có thể cong người khóc thành tiếng, toàn thân đều có thể cảm giác được loại run rẩy tê dại này. . . . . . Thật sự là quá mỹ diệu. . . . . .

    “Một chút cũng không đau.” Từ Dương lắc đầu, Hạ Mạt nhếch miệng cười to một tiếng, một tay ôm lấy cổ cậu, túm cậu vào lòng, vẻ mặt không nghiêm túc: “Không thể nào, anh xem GV thấy khai bao những người đó đau đến khóc lóc kêu cha gọi mẹ, em cư nhiên không sao cả??”

    “Anh biến nha! Mỗi ngày đều làm mấy loại chuyện không nghiêm túc này!” Từ Dương gối lên ngực Hạ Mạt, đưa tay trừng phạt nhéo đùi y: “Anh là nói em bên ngoài bừa bãi?” Hạ Mạt lập tức giơ lên hai tay đầu hàng: “Không có không có không có, anh từng lên mạng kiểm tra, họ nói đều rất đau.”

    Nhìn đôi mắt chân thành của Hạ Mạt, Từ Dương hừ một tiếng, cũng không để ý đến y nữa, chỉ nhắm mắt lại chợp mắt một trận, trong lúc nhất thời hai người cũng không nói câu nào, bầu không khí có chút khó xử, Hạ Mạt hất ngực, nhỏ giọng hỏi: “Tức giận?” Nói rồi, y nhỏ giọng trêu ghẹo: “Anh biết, Từ đại quan nhân của anh có tiểu hoa cúc vô địch vũ trụ, một ngụm có thể nuốt vào hàng vạn hàng nghìn dưa chuột. . . . . . Có đúng không đúng không? . . . . . . .”

    “Em cho anh bựa này cho anh bựa này!” Từ Dương nhảy dựng lên, rút gối đầu trường học phát bắt đầu hung hăng làm việc với Hạ Mạt, Hạ Mạt không cam lòng yếu thế, cũng cầm lấy cái gối vỏ kiều mạch của mình đánh trả, hai người ha ha đùa giỡn một phen, đợi đến sau khi cả hai thở hồng hộc, nhìn trên giường rải đầy vỏ hạt kiều mạch vỡ, không nhịn được nhìn nhau cười khổ: tiểu thanh tân ở trên người cả hai thật sự không thích hợp.

    (Tiêu: Tiểu Thanh Tân nguyên là một phong cách âm nhạc, gây cho người ta cảm giác điềm đạm tao nhã. Một nhóm người trẻ tuổi có cách sống chịu ảnh hưởng sâu của phong cách thanh tân đều được gọi là "Tiểu Thanh Tân")

    Đợi sau khi thu dọn đồ đạc trên giường xong, Từ Dương mặc quần áo tử tế, nhìn áo khoác có chút bẩn trên mặt đất kia, hơi khó xử, liền đem chuyện hôm qua gặp kể lại, Hạ Mạt vốn đang tựa ở đầu giường hút một điếu Phù Dung Vương, nghe được nữ quỷ kia muốn ăn mắt cậu cùng với cái kia thoáng bật dậy, khiếp sợ hỏi: “Em nói gì? Một nữ quỷ muốn ăn mắt? Hơn nữa Khương Sở Sở cho em áo khoác này?”

    Từ Dương lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng Hạ Mạt khiếp sợ như thế, không cân nhắc kỹ câu nói kia, chỉ cảm thấy có chút kỳ quái, bản thân cũng lấy ra một điếu Phù Dung Vương kề sát qua đốm lửa đầu thuốc lá của Hạ Mạt, hút thật sâu một hơi xong, mới nặng nề nằm trên giường, tiếp tục tựa đầu lên vai y, phun ra một chuỗi khói dài: “Em nghĩ mình một chút cũng không sợ mấy thứ kia. . . . . .Nhưng mà . . . . . . .Tại sao chúng cứ tìm em chứ?”

    Có lẽ bản thân thật sự có thể chất gọi quỷ, bát tự quá yếu, loại chuyện này chỉ có thể cùng Hạ Mạt chia sẻ, Từ Dương biết, nếu đem chuyện trường học có quỷ gì gì đó kể với những người khác, khó tránh sẽ bị người ta cho rằng bất bình thường, nhưng mà. . . . . . .Cái chết của Trương Liên, Bạch Nhạc Thiên thất thường cùng mình luôn bị quỷ hồn “ân cần thăm hỏi” cũng đủ làm cậu phát điên rồi.

    “Không có việc gì, có anh ở đây, ai cũng không động vào em được.” Hạ Mạt trịnh trọng ôm cậu vào lòng nhẹ giọng an ủi, đang khi nói chuyện nhẹ nhàng hôn trán cậu một cái, nhưng trong lòng bắt đầu tính toán, nữ quỷ tìm người đòi mắt này. . . . . . .Y cho tới giờ cũng chưa từng gặp qua, nó bị ai chỉ thị đột kích chứ?

    Đáp án rõ ngay trước mắt, nghĩ đến khuôn mặt cười rộ lên có chút vặn vẹo kia, dưới đáy lòng y phun một ngụm, Bạch Nhạc Thiên, ngươi đã không muốn sống thêm lần nữa, ta đây sẽ chân chân chính chính cho ngươi hồn phi phách tán nhé.

    “Trời! 10h em còn có lớp.” Từ Dương thoáng nhảy dựng lên, vừa nhìn điện thoại di động cũng đã 9h40, gấp gáp xoay vòng, liều mạng tìm vớ trên mặt đất, không khỏi oán giận làm nũng: “. . . . . . Ở đâu rồi chứ? . . . . . .Đều tại anh cả! Cởi một cái vớ mà cũng vứt bay, thiệt là!”

    Hạ Mạt trừng to mắt nghiêng đầu, một bộ ta đây rất ngốc ta đây rất ngây thơ, le lưỡi, chỉ vào cái áo khoác màu vàng nhạt nọ, cười tủm tỉm nói: “Áo khoác anh giặt giúp em nhé?”

    “À! Tốt!” Từ Dương cũng không nhiều lời, xông sang nhiệt tình hôn trán Hạ Mạt, rồi vội vàng từ giá sách lấy ra sách và sổ tay, quẩy ba lô lên, lo lắng không yên ra khỏi cửa.

    Hạ Mạt cười tủm tỉm nhìn Từ Dương đóng cửa xong, nụ cười thoáng cái lạnh lại, xuống giường tiện tay cầm áo khoác nọ lên, nhìn trừng trừng chốc lát xong, cũng không biết nhớ ra cái gì, trong mắt đều là dịu dàng, cuối cùng hơi thở dài, đi tới trước gương, giũ áo, cánh tay dài duỗi ra, đem áo gió mặc lên người mình.

    Áo khoác này tựa hồ là đo đặt may theo yêu cầu, kích cỡ vừa vặn, Hạ Mặt lẳng lặng nhìn mình trong gương, bỗng dưng cong khóe môi nở nụ cười. Bản thân trong gương cũng cười, chẳng qua cũng chỉ có y nhìn thấy, bộ dáng mình trong gương, có biết bao nhiêu khủng bố.

    +++

    Cửa hàng giặt ủi của trường học hiệu suất công tác tuyệt đối thấp, Từ Dương ước chừng đợi hơn nửa tháng, tận tháng năm mới lấy được cái áo khoác nọ.

    Lần trước từ biệt cũng không lưu lại số điện thoại của Khương Sở Sở, Từ Dương tính toán cũng không phải biện pháp, liền cầm quần áo chạy tới tầng sáu tòa nhà giảng dạy viện y học.

    Lúc này đã khoảng 6h chiều, trong viện y học trống rỗng vắng vẻ ngay cả một người lên lớp tự học cũng không có, lúc bước đi chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân của mỗi cậu, Từ Dương lên thang máy tới tầng sáu nơi Khương Sở Sở tạm trú, lễ phép gõ cửa ba tiếng, liền nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ trong phòng vang lên, “Ai đó?” Khương Sở Sở xôn xao một tiếng mở cửa, “. . . . . . Ớ. . . . . . .Cô giáo Khương?” Từ Dương cảm giác có chút kỳ lạ, nhìn trừng trừng đánh giá cô từ trên xuống.

    Khương Sở Sở hôm nay mặc một bộ váy liền xanh ngọc, tóc búi cao, trên cổ mang theo một chuỗi ngọc trai sáng lấp lánh, không cần đoán cũng biết giá không rẻ, trên cặp đùi thon dài mang vớ tơ tằm đen mê người, dưới chân mang một đôi giày gót nhọn màu xanh sapphire, vừa thoạt nhìn thật sự là một nữ thần gợi cảm.

    “A! Là cậu!” Khương Sở Sở nhìn thấy người ngoài cửa là Từ Dương, có chút khó xử cúi người xuống kéo kéo váy, ngượng ngùng nói: “Cái này có hơi ngắn quá đúng không?”

    Từ Dương lắc đầu, lần trước lúc gặp Khương Sở Sở cô mặc trang phục thể thao, thoạt nhìn như học sinh, hiện giờ loại trang phục này thật sự vô cùng kinh diễm, cậu vội nói: “Nhìn rất đẹp mà. . . . . .Em nghĩ mình cũng có chút động tâm rồi.”

    “Phụt!” Khương Sở Sở thoáng bật cười, thần sắc có chút thả lỏng, sau khi cười một lúc, mới nói: “Chậc, hôm nay tôi có hẹn, thế nào? Tôi mặc thế này có được không?” Cô trừng mắt, cực kỳ phối hợp xoay vài vòng, nhìn thấy trong tay Từ Dương mang theo cái túi, trừng mắt: “Ôi này, cậu đến trả quần áo à? Trời ạ, tôi đã nói cậu rồi mà.” Nói rồi, cô cũng không chối từ, trực tiếp nhận túi mang theo trong tay cậu, tùy ý đặt trên giường, nhìn điện thoại một chút, kêu lớn: “Nha! Sẽ muộn mất! Đi mau đi mau! Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng!”

    Khương Sở Sở lo lắng không yên đóng cửa, liền kéo Từ Dương vào thang máy, trong miệng còn lẩm bẩm: “Nếu lần này vẫn không thành công đi đến kết hôn thì làm sao đây, trời ạ mẹ nhất định sẽ lải nhải chết mình. . . . . .” Từ Dương nghe cô thì thầm, mỉm cười, cậu chính là vô cùng thích loại cô gái cá tính như Khương Sở Sở, ngay thẳng không điệu bộ, nếu không phải gặp tên miệng lưỡi ngọt ngào Hạ Mạt kia. . . . . Nói không chừng sau này mình gánh không được áp lực xã hội, sẽ kết hôn với một người giống vậy chăng?

    Cậu lắc đầu nhẹ nhàng cười, ngửa đầu nhìn màn hình thang máy.

    Tầng 5, tầng 4, tầng 2, thang máy dùng tốc độ vững vàng thong thả chạy xuống. . . . . . .Kỳ quái, thang máy này vậy mà không dừng ở tầng một, Khương Sở Sở cau mày, gấp gáp bấm nút tầng một, nhưng chẳng mảy may phản ứng, tiếng lòng Từ Dương khác thường, nhìn màn hình thang máy chậm rãi từ -1 tới -3, bỗng dưng cảm thấy không đúng.

    Tòa nhà giảng dạy của viện y học nào có ba tầng ngầm!

    Không đúng! Thang máy này không đúng! Từ Dương vừa ý thức được điểm này, bên trong thang máy xoảng một tiếng, đen ngòm một mảnh, đồng thời, thang máy cũng ngừng lại, Từ Dương nhớ dừng trước thang máy hẳn là tầng . . . . . . -6.

    Khương Sở Sở hoảng sợ hét lên một tiếng, liền nhào vào lòng Từ Dương, bản thân Từ Dương cũng sợ hãi, nhưng mấy ngày nay gặp quỷ mãi, thời khắc này, cậu ngược lại bình tĩnh hẳn.

    Bối rối cũng vô ích, xem ra quỷ quái này lại tìm tới cửa, cậu thoáng thở dài một tiếng, trấn an Khương Sở Sở vài câu, vừa lấy điện thoại di động ra nhìn, quả nhiên không có tín hiệu, mà Khương Sở Sở tựa hồ vô cùng sợ bóng tối, toàn thân đều run rẩy, “Không sao đâu, cô giáo Khương, đừng bối rối, chúng ta chờ chút, sẽ tốt ngay thôi.” Từ Dương thấp giọng an ủi, thuận tiện vỗ lưng cô.

    Khương Sở Sở vẫn có chút suy sụp, nhỏ giọng nức nở một lúc, từ từ ổn định lại, vừa định mở miệng nói chuyện, thang máy lại đột ngột lắc lư, xôn xao, đèn sáng.

    Từ Dương thở phào nhẹ nhõm, vừa định nói “Cô giáo Khương ổn cả rồi”, đầu lưỡi lại miễn cưỡng kẹt tại yết hầu, rốt cuộc một câu cũng nói không nên lời.

    Chỉ trong thời gian ngắn ngủi vừa rồi, trong gian thang máy kín lặng yên không tiếng động dư ra một người.

    Đây là một cô gái mặc áo trắng đưa mặt về phía vách tường, toàn thân đều là nước, tóc dài, tựa như vừa ngâm trong nước bước ra vậy, tóc, quần áo đang không ngừng nhỏ nước, móng hai ngón tay giữa cực kỳ dài, còn cong vòng, tựa hồ đã biến dị, hơn nữa toàn thân tản ra một cỗ mùi hóa học làm người ta khó có thể nói rõ, xông đến Từ Dương đều có chút muốn nôn.

    Khương Sở Sở trừng to mắt nhìn chằm chằm người phụ nữ kia, hít dồn dập hai cái, một tiếng cũng không phát ra được liền hôn mê bất tỉnh, Từ Dương nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy thân hình mềm nhũn của cô, gắt gao dán sát vào vách tường thang máy, dùng thanh âm run rẩy thận trọng hỏi: “Cô cô cô là ai?”

    Người phụ nữ hồi lâu cũng không nói chuyện, Từ Dương bình tĩnh lại, vừa định kêu to một tiếng, nhưng không ngờ thân thể người phụ nữ kia không nhúc nhích, cổ phát ra tiếng kèn kẹt thanh thúy của đầu khớp xương vặn vẹo, đầu xoay 180 độ, lộ ra khuôn mặt lớn không có ngũ quan giống như tấm bảng trắng.

    Không có ngũ quan. . . . . .

    Từ Dương cảm thấy ót tê dại, Khương Sở Sở trong lòng vẫn hôn mê, lúc này, cậu chỉ có thể tự cầu được nhiều phúc.

    Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

    Những lời chúc Tết Giáp ngọ 2014 hay nhất

    Năm cũ sắp qua, Tết sắp đến nhà, bạn hãy gửi những lời chúc hay nhất, ý nghĩa nhất đến với những người bạn yêu thương nhé.
    1. Đêm nay giao thừa lại về, năm mới lại đến, chúc cho ai đó hạnh phúc bên nữa yêu thương. Chúc cho ai đó còn cô đơn sẽ tìm thấy một bờ vai chia sẻ, chúc cho ai đó tìm được nhau sau tháng năm dài xa cách. Chúc cho năm mới tràn đầy niềm vui, hạnh phúc vừa đủ và bình yên thật nhiều
    20 lời chúc Tết Giáp Ngọ 2014 hay nhất, ý nghĩa nhấtLời chúc tết 2014 hay nhất ý nghĩa nhất - Đầu số tử vi tết Giáp Ngọ
    2. Nếu như nói trái đất may mắn vì có được mặt trời, những con thuyền may mắn vì có đại dương để vùng vẫy, cỏ cây có mặt đất để sinh tồn… thì phải nói anh là một người cực kì may mắn vì anh đã có được em trong cuộc đời. Chúc em yêu của anh năm mới mọi sự tốt lành.
    3. Năm mới đến rồi một năm qua thật đặc biệt với anh và cả em nữa. Năm mới đến thế là a lại được nối dài năm tháng được yêu thương chăm sóc em. Anh chúc em tràn đầy hạnh phúc ngọt ngào hãy gìn giữ và nuôi dưỡng tình yêu của chúng mình em nhé.
    4. Năm mới đến: Chúc luôn hoan hỉ, sức khỏe bền bỉ, công danh hết ý, tiền vào bạc tỉ, tiền ra ri rỉ, tình yêu thỏa chí, vạn sự như ý, luôn cười hi hi, cung hỷ cung hỷ..."
    5. Mùa xuân xin chúc - Khúc ca an bình - Năm mới phát tài - Vạn sự như ý - Già trẻ lớn bé - Đầy ắp tiếng cười - Trên mặt ngời ngời - Tràn đầy hạnh phúc - Xuân đến hy vọng - Ấm no mọi nhà - Kính chúc ông bà - Sống lâu trăm tuổi - Kính chúc ba mẹ - Sức khoẻ dồi dào - Đôi lứa yêu nhau - Càng thêm nồng ấm - Các em bé nhỏ - Học giỏi chăm ngoan - Chúc Tết mọi người - Năm mới hoan hỉ - Gặp nhiều niềm vui…



    6. Năm mới, anh chỉ chúc em được nhiều sức khỏe thôi. Còn về hạnh phúc và niềm vui, anh mong rằng chính mình sẽ là người mang những điều đó đến với em. Yêu em nhiều!
    7. Cung chúc tân niên - Vạn sự bình yên - Hạnh phúc vô biên - Vui vẻ triền miên - Kiếm được nhiều tiền - Sung sướng như tiên - Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua - Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà - Vài lời cung chúc tân niên mới - Vạn sự an khang vạn sự lành.
    8. Năm hết tết đến - Rước lộc vào nhà - Quà cáp bao la - Mọi nhà no đủ - Vàng bạc đầy tủ - Gia chủ phát tài - Già trẻ gái trai - Xum vầy hạnh phúc - Cầu tài chúc phúc - Mãi mãi an khang.
    9. Đong cho đầy hạnh phúc. Gói cho trọn lộc tài. Giữ cho mãi an khang. Thắt cho chặt phú quý. Cùng chúc nhau như ý. Hứng cho tròn an khang. Chúc năm mới bình an. Cả nhà đều sung túc.
    10. Chúc em năm mới sẽ không buồn nhiều vì anh hư nữa. Anh hứa anh sẽ ngoan mà, yêu em!!! Năm mới đến rồi một năm qua thật đặc biệt với anh và cả em nữa.

    11. Bông hy vọng xuân này anh và mấy anh chị sẽ đón một cái tết xa nhà thật ý nghĩa và ấm áp giữa mùa đông lạnh giá xứ người nghen anh… Anh là người để Bông luôn mong những gì tốt lành nhất sẽ đến với người đó…
    12. Đây là cái tết đầu tiên mình có nhau phải không anh ? Nhưng mình cũng không được ở cạnh nhau anh nhỉ… Bông rất mong đến lúc có thể hát được bài “Xuân họp mặt” lắm đó anh à…
    13. Em yêu dấu! Anh luôn khao khát được dành tặng cả cuộc đời anh.Mong em mãi xinh đẹp và bình an. Chúc cho tình yêu của anh và em sẽ cập bến bờ hạnh phúc! Chúc mừng năm mới!
    14. Em chúc anh một năm mới với thiệt nhiều niềm vui mới, nhiều may mắn và thành công mới… nhưng “người thương” thì luôn luôn “Cũ” thôi nha anh! Hihi. Chúc anh mở mắt ra luôn gặp những điều vui vẻ, còn nhắm mắt lại thì mơ thấy toàn những giấc mơ đẹp… về tụi mình anh ha.
    15. Một mùa xuân nữa đã đến rồi ba mẹ ơi! Cảm ơn ba và mẹ vì những điều giản dị mà trong suốt một năm qua con đã không nhận ra…. Con không chúc ba, mẹ trẻ khỏe đẹp đâu vì con biết sinh, lão, bệnh, tử đâu thể nào tránh được. Con chỉ mong ba, mẹ luôn sống vui vẻ, thanh thản, bớt lo toan, ít muộn phiền…Để ba mẹ có thể sống mãi với chúng con.

    16. Mùa xuân xin chúc – Khúc ca an bình – Năm mới phát tài – Vạn sự như ý – Già trẻ lớn bé – Đầy ắp tiếng cười – Trên mặt ngời ngời – Tràn đầy hạnh phúc – Xuân đến hy vọng – Ấm no mọi nhà – Kính chúc ông bà – Sống lâu trăm tuổi – Kính chúc ba mẹ – Sức khoẻ dồi dào – Đôi lứa yêu nhau – Càng thêm nồng ấm – Các em bé nhỏ – Học giỏi chăm ngoan – Chúc Tết mọi người – Năm mới hoan hỉ – Gặp nhiều niềm vui…
    17. Một năm mới tốt lành đang đến với bạn! Chúc bạn sẽ có những người bạn chân thành luôn kề vai sát cánh, để tình yêu thương còn lắng đọng mãi trong tâm hồn bạn!
    18. Mừng 2014 phát tài phát lộc/ Tiền vô xồng xộc, tiền ra từ từ/ Sức khoẻ có dư, công danh tấn tới/ Tình duyên phơi phới, hạnh phúc thăng hoa/ Xin chúc mọi nhà một năm ĐẠI THẮNG!
    19. Cầu cho mưa thuận gió hòa Chúc cho cha mẹ khỏe ra mỗi ngày Lo toan phiền muộn tan bay Đầu xuân con chúc mẹ thầy an vui!
    20. Mong lời chúc Phúc của tôi hóa thành dòng suối trên con đường bạn đang đi, thành sự an ủi lúc bạn phiền não, thành bông hoa mừng chúc khi bạn thành công. Happy New Year!
    Tổng Hợp

    Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

    Những câu chúc tết hay nhất năm 2014

     TỔNG HỢP NHỮNG CÂU CHÚC TẾT HAY NHẤT NĂM 2014

    Lời chúc tết – Thơ chúc tết hay và ý nghĩa


    Năm 2014 đang đến gần, chắc hẳn không ít người còn băn khoăn không biết dành những lời chúc ngọt ngào và đầy ý nghĩa dành cho người thân và bạn bè của mình như thế nào? Để giúp các bạn giải quyết những lo lắng đó. Nhung cau chuc tet hay xin chia sẻ với quý vị và các bạn “Những câu chúc tết hay, những bài thơ chúc tết, lời chúc tết hay nhất” cho năm Giáp Ngọ – 2014 này nhé!

    1. Những câu chúc tết hay phần 1

    • Năm mới 2014 : Chúc luôn hoan hỉ, sức khỏe bền bỉ, công danh hết ý, tiền vào bạc tỉ, tiền ra ri rỉ, tình yêu thỏa chí, vạn sự như ý, luôn cười hi hi, cung hỷ cung hỷ.
    •  1 năm mới, 1 tuổi mới,nhiều bạn mới, nhiều hiểu biết mới và 1 lời chúc Mãi mãi hạnh phúc bên gia đình và những người thân yêu nhất.
    • Mùa xuân xin chúc – Khúc ca an bình – Năm mới phát tài – Vạn sự như ý – Già trẻ lớn bé – Đầy ắp tiếng cười – Trên mặt ngời ngời – Tràn đầy hạnh phúc – Xuân đến hy vọng – Ấm no mọi nhà – Kính chúc ông bà – Sống lâu trăm tuổi – Kính chúc ba mẹ – Sức khoẻ dồi dào – Đôi lứa yêu nhau – Càng thêm nồng ấm – Các em bé nhỏ – Học giỏi chăm ngoan – Chúc Tết mọi người – Năm mới hoan hỉ – Gặp nhiều niềm vui.
    •  Chúc mọi người năm mới, tiền vào bạc tỉ, tiền ra rỉ rỉ, miệng cười hi hi, vạn sự như ý, cung hỉ, cung hỉ.
    •  Mỗi năm là một mùa hoa nở, mỗi năm là một mùa bội thu. Cuộc sống như cái cây đang lớn. Đó là lời chúc bạn trong năm mới.
    Những câu chúc tết hay nhất( ( Ảnh 2)
    • Năm hết Tết đến – Đón Ngựa tiễn Rắn – Chúc ông chúc bà – Chúc cha chúc mẹ – Chúc cô chúc cậu – Chúc chú chúc dì – Chúc anh chúc chị – Chúc luôn các em – Chúc cả các cháu – Dồi dào sức khoẻ – Có nhiều niềm vui – Tiền xu nặng túi – Tiền giấy đầy bao – Đi ăn được khao – Về nhà người rước – Tiền vô như nước – Tình vào đầy tim – Chăn ấm nệm êm – Sung sướng ban đêm – Hạnh phúc ban ngày – Luôn luôn gặp may – Suốt năm con Ngựa.
    • Năm con Ngựa, chúc mọi người vui vẻ như Chim Sẻ, khỏe mạnh như Đại Bàng, giàu sang như chim Phụng, làm lụng như chim Sâu, sống lâu như Đà Điểu nhé!
    • Mùa xuân xin chúc – Khúc ca an bình – Năm mới phát tài – Vạn sự như ý – Già trẻ lớn bé – Đầy ắp tiếng cười – Trên mặt ngời ngời – Tràn đầy hạnh phúc
    • Thay mặt Đảng, Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc kính chúc đồng chí và gia đình một năm mới hạnh phúc, an khang, thịnh vượng!
    • Chúc mừng năm mới 2014- Chúc bạn luôn: Đong cho đầy hạnh phúc – Gói cho trọn lộc tài – Giữ cho mãi an khang – Thắt cho chặt phú quý
    • Năm mới thái độ yêu đời mới!- Chúc các bạn nhiều lý do để vui vẻ năm tới!- Chúc bạn luôn vui vẻ, bình an và hạnh phúc trong năm mới!
    • Mừng 2014 phát tài phát lộc Tiền vô xồng xộc, tiền ra từ từ/ Sức khoẻ có dư, công danh tấn tới/ Tình duyên phơi phới, hạnh phúc thăng hoa/ Xin chúc mọi nhà một năm ĐẠI THẮNG

    2. Những câu chúc tết hay – Phần 2

    • Hoa đào nở, chim én về, mùa xuân lại đến. Chúc một năm mới: nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc.
    • Chúc mừng năm mới, phất phới niềm vui, tràn đầy hạnh phúc, tiền tài phúc lộc. Chào đón xuân về.
    • Năm hết tết đến – Rước lộc vào nhà – Quà cáp bao la – Mọi nhà no đủ – Vàng bạc đầy tủ – Gia chủ phát tài – Già trẻ gái trai – Xum vầy hạnh phúc – Cầu tài chúc phúc – Mãi mãi an khang.
    • Hoa đào nở, chim én về, mùa xuân lại đến. Chúc một năm mới: nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc…
    Những câu chúc tết hay ( Ảnh 3)
    • Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều.
    • Chúc mừng năm mới 2014. Chúc năm mới sức khỏe dẻo dai, công việc thuận lợi thăng tiến dài dài, phi những nước đại tiến tới thành công.
    • Năm hết Tết đến, Đón Ngựa tiễn Rắn, Chúc cho mọi người, Dồi dào sức khoẻ, Tiền vô như nước, Tình vào đầy tim, Chăn ấm nệm êm– Luôn luôn gặp may, Suốt năm con Ngựa.
    • Hôm nay có 3 người hỏi tôi về bạn và tôi đã giúp để họ tìm đến với bạn ngay. Tên của 3 người ấy là Hạnh phúc, Thịnh vượng và Tình yêu.
    • Cung chúc tân niên. Vạn sự bình yên. Hạnh phúc vô biên. Vui vẻ triền miên. Kiếm được nhiều tiền. Sung sướng như tiên. 
    • Kính chúc mọi người một năm mới tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Vui trong sức khoẻ, trẻ trong tâm hồn, khôn trong lý tưởng, trưởng thành trong tất cả mọi lĩnh vực
    • Cung chúc tân niên – Vạn sự bình yên – Hạnh phúc vô biên – Vui vẻ triền miên – Kiếm được nhiều tiền – Sung sướng như tiên – Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua – Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà – Vài lời cung chúc tân niên mới – Vạn sự an khang vạn sự lành.
    •  Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều. 
    • Cung chúc tân niên,Sức khỏe vô biên, thành công liên miên, hạnh phúc triền miên, túi luôn đầy tiền, sung sướng như tiên.Chúc mừng năm mới 2014.
    • Sang năm mới chúc mọi người có một bầu trời sức khoẻ, một biển cả tình thương, một đại dương tình cảm, một điệp khúc tình yêu, một người yêu chung thủy, một tình bạn mênh mông, một gia đình thịnh vượng.
    • Đong cho đầy hạnh phúc. Gói cho chọn lộc tài. Giữ cho mãi an khang. Thắt cho chặt phú quý. Cùng chúc nhau như ý. Hứng cho chọn an khang. Chúc năm mới bình an.

    3. Những câu chúc tết hay – Phần 

    • Tết tới tấn tài. Xuân sang đắc lộc. Gia đình hạnh phúc. Vạn sự cát tường! Năm Ngọ sắp đến. Chúc bạn đáng mến. Sự nghiệp tiến lên. Gặp nhiều điều hên!
    • Cùng chúc nhau Như ý. Hứng cho tròn An Khang. Chúc năm mới Bình An. Cả nhà đều Sung túc.
    • Ra đi gặp được bạn hiền. Quay về gặp được người thương yêu mình. Sang xuân sự nghiệp hanh thông. Tài cao, chí lớn vẫy vùng đó đây.
    • Năm hết tết đến kính chúc mọi người thật nhiều sức khoẻ, miệng cười vui vẻ, tiền vào mạnh mẽ, cái gì cũng được suôn sẻ, để sống tiếp một cuộc đời thật là đẹp đẽ.
    • Chiềng làng chiềng xã, thượng hạ đông tây, xa gần đó đây, vểnh tai nghe chúc:Tân niên sung túc, lắm phúc nhiều duyên, trong túi nhiều tiền, tâm hồn vui sướng.
    ———————————————————————————————————————————————

    NHỮNG BÀI THƠ CHÚC TẾT HAY


    a) Bài thơ chúc tết hay thứ 1 ( Những câu chúc tết hay)

    Vừa đủ HẠNH PHÚC để giữ tâm hồn bạn được ngọt ngào.
    Vừa đủ THỬ THÁCH để giữ bạn luôn kiên nhẫn.
    Vừa đủ MUỘN PHIỀN để giữ bạn thật sự tỉnh táo.
    Vừa đủ HY VỌNG để cho bạn được hạnh phúc.
    Vừa đủ THẤT BẠI để bạn mãi khiêm nhường.
    Vừa đủ THÀNH CÔNG để giữ bạn mãi nhiệt tâm.
    Vừa đủ BẠN BÈ để bạn được an ủi.
    Vừa đủ VẬT CHẤT để đáp ứng các nhu cầu vật chất của bạn.
    Vừa đủ NHIỆT TÌNH để bạn cho đời thêm hân hoan.
    Vừa đủ NIỀM TIN để xua tan những thất vọng.
    Những câu chúc tết hay ( Ảnh 4)

    b) Bài thơ chúc tết hay thứ 2 ( Những câu chúc tết hay)

    Cung Chúc Tân Xuân Phước Vĩnh Cửu
    Chúc Trong Gia Quyến Được An Khương
    Tân Niên Lai Đáo Đa Phú Quí
    Xuân Đến An Khương Vạn Thọ Tường

    c) bài thơ chúc tết thứ 3

    Cung chúc tân niên.
    Sức khỏe vô biên.
    Thành công liên miên.
    Hạnh phúc triền miên.
    Túi luôn đầy tiền.
    Sung sướng như tiên.

    Bài thơ chúc Tết thứ 4

     Năm mới Tết đến.
    Rước hên vào nhà.
    Quà cáp bao la.
    Mọi nhà no đủ.
    vàng bạc đầy hũ.
    Gia chủ phát tài.
    Già trẻ gái trai.
    Sum vầy hạnh phúc.
    Cầu tài chúc phúc.
    Lộc đến quanh năm.
    An khang thịnh vượng.

    Bài thơ chúc Tết thứ 5

     - Vừa đủ HẠNH PHÚC để giữ tâm hồn bạn được ngọt ngào.
    - Vừa đủ THỬ THÁCH để giữ bạn luôn kiên nhẫn.
    - Vừa đủ MUỘN PHIỀN để giữ bạn thật sự là Man.
    - Vừa đủ HY VỌNG để cho bạn được hạnh phúc.
    - Vừa đủ THẤT BẠI để bạn mãi khiêm nhường.
    - Vừa đủ THÀNH CÔNG để giữ bạn mãi nhiệt tâm.
    - Vừa đủ BẠN BÈ để bạn được an ủi.
    - Vừa đủ VẬT CHẤT để đáp ứng các nhu cầu vật chất của bạn.
    - Vừa đủ NHIỆT TÌNH để bạn cho đời thêm hân hoan.-
    Vừa đủ NIỀM TIN để xua tan những thất vọng.

    Bài thơ chúc Tết thứ 6

    CUNG kính mời nhau chén rượu nồng
    CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong
    TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ
    XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng
    VẠN chuyện lo toan thay đổi hết
    SỰ gì bế tắc thảy hanh thông
    NHƯ anh, như chị, bằng bè bạnÝ nguyện, duyên lành, đẹp ước mong 
    Nguồn: Internet & Tổng hợp